Nguyên
Tiêu
Đêm
nguyên tiêu giữa lòng đô thị
Giấc mơ
nào nhè nhẹ đôi mi
Đời trai
gánh vác được những gì
Chuyện
nước chuyện nhà chuyện người đi
Thời
gian lướt vội còn thầm nghĩ
Giây
phút bây giờ có đáng chi
Đã hơn
hai mươi cái xuân thì
Tóc dần
rơi rụng bỏ qua đi
Nghiệt
ngã chông chênh đời kẻ sĩ
Mấy vần
thơ vội tình khắc ghi
Ta. Ta
đã quên rồi cơn mộng mị
Thưở nào
mơ ước mấy kinh kỳ
Nếu tính
kiếp người là bé nhỏ
Mua chuộc
niềm vui một chữ cho
Sống
nghĩa là sống đừng đắn đo
Dù thành
hay bại đời méo mó
Gửi tặng các bạn. Gửi người tôi yêu.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét