Thời
Gian Ơi!
Thời
gian ơi bao giờ ngưng lại
Trang ân
tình cứ thế đừng phai
Khi nào
bóng ngã trãi hoàng hôn
Giật
mình mới biết tình đang chạy
Mắt giã
nhìn đời đôi mắt ai
Hai mi
thâm quầng đời thực tại
Tựa cửa
mà trông bay khói thuốc
Kìa những
áng mây mãi lờ trôi
Đừơng đời
về đâu vắng núi đồi
Nắng
vàng sa mạt gió khô môi
Tìm một
con sông nhưng mòn mỏi
Dạ lòng
nào cứ thế mà thôi
Ngừơi!
Ngừơi còn trong đôi mươi tuổi
Dáng vẻ
hao gầy nét khổ đau
Lắm khi
thầm nghĩ hỏi vì sao
Duyên
tình trần thế như phép màu
Gửi những
người bạn. Gửi người tôi yêu.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét